Mình có coi nhiều bài về lý thuyết màu, cách phối màu (ko biết phối màu có phải là pha màu ko ?) của anh em trên đây thì mình thấy là....rất khó để áp dụng (mình đánh giá cao về bài nguyên tắc pha màu của anh chieutuongtu nhưng mà rất khó để hiểu trong thực hành). Trước đây khi mình ở tpHCM mình cũng tìm mua nhiều sách về màu, nhưng tất cả đều có chung một đặc điểm là thuần túy về lý thuyết và hơi lỗi thời. Ví dụ như khi nói về màu nóng lạnh, thì tất cả đều nói là màu nóng là màu mà nó nằm trong vùng màu đỏ hoặc vàng, có sắc đỏ, còn màu lạnh là màu mà nằm trong vùng Xanh, có sắc xanh (mọi màu xanh, xanh dương, xanh lục). Nói như vậy không đúng hoàn toàn bởi vì một bức tranh nếu vẽ bằng màu có sắc đỏ thì chưa hẳn nó mang lại cảm giác nóng...
Không được may mắn như mọi người trên đây được đi học trường lớp bài bản, mình lúc đó thật sự là bó tay với việc pha màu. Mình vẽ tranh lúc đó là vẽ hên xui, hên thì vẽ ra được một bức vừa ý, còn xui thì quăng ngay bức vẽ khi nhát cọ đầu tiên vừa chạm giấy. Và không biết bao nhiều lần mình bị xui, thực ra là vì thiếu hiểu biết về màu.
Nhưng một lần tình cờ, mình download được một cuốn sách rất hay về màu (tiếng Anh). Cuốn đó đã mở ra cho mình một niềm hi vọng để tiếp tục mày mò với màu. Quan trọng nhất là từ lý thuyết mà áp dụng vào thực tế, và cuốn sách đó rất hay về việc áp dụng. Thực ra đó là một kinh nghiệm của tác giả khi giảng dạy. Ban đầu tác giả dạy màu nhưng mà chỉ toàn là lý thuyết, kết quả là các học sinh đều hoàn thành xuất sắc khóa học, những bài trang trí được vẽ rất đẹp mắt, nói chung là khó học thành công. Một thời gian sau, tác giả gặp lại học trò cũ mới hỏi anh ta về việc vẽ tranh thế nào, anh ta trả lời là đang gặp rắc rối lớn, những lý thuyết màu đó anh ko biết cách nào để áp dụng vài tranh mà anh muốn vẽ. Thế là tác giả về đổi cách dạy 100% và việc đổi mới đó đã đem lại hiệu quả vô cùng lớn, một trong những sinh viên đã có tranh bán được ngay trong lần triển lãm đầu tiên.
Đây là link download cuốn sách
http://ifile.it/793mrvq/11417___color_sacrfx.rar
Rất hi vọng anh em tìm được điều bổ ích trong sách này. Ngoài ra có một cuốn về cách pha màu trong sơn dầu cũng rất hay. Có thể nói là cuốn sách trên là về lý thuyết còn cuốn sau đây là công thức để pha màu.
http://ifile.it/7unejvp/298980___0929552091.rar
Sách hơi nặng đó
Nhân tiện đây cũng xin mạo mụi nói chút về màu mà mình tìm hiểu được với hi vọng sẽ giúp ích cho các bạn nào ko có điều kiện đi học như mình ngày xưa. Các bạn có biết là tại sao khi đi học thì mình học vẽ chì trước rồi mới đến màu ko ? Chắc các bạn đều biết là đi học vẽ chì sẽ luyện cho mình cách để nhận biết được hình khối, cách xây dựng vật thể, phối cảnh....Nhưng mà còn một điều nữa cực kỳ quan trọng mà có thể nhiều người quên, đó là cách mình vẽ sáng tối. Một bài vẽ tốt là một bức vẽ phối hợp những mảng sáng và tối hài hòa với nhau.
Tuy nhiên học vẽ một hồi lâu rồi chuyển qua màu các bạn sẽ bị mắc lỗi. Đó là trong tranh bạn vẽ màu, ko có được những mảng sáng tối cần thiết. Khi vẽ chì, chúng ta nhìn một vật thể rồi quy hết tất cả về sắc thái sáng hay tối. Còn khi vẽ màu thì sao ? Khó muôn trùng. Một tán cây nếu ta muốn nó sáng rực rỡ khi được chiếu sáng trực tiếp bởi mặt trời thì sao ? Hay tương phản với nó là một mái nhà màu đỏ nhưng mà nó tối đi vì bị tán cây kia che phủ ? Làm sao để tạo được một màu Xanh sáng rực rỡ và một màu đỏ bị che phủ đó ?
Bởi vậy quá trình đầu tiên của việc học màu(màu chứ ko phải máu

) đó là hiểu biết được các yếu tố tạo nên một màu. Các bạn sẽ hiểu biết chính xác khi đọc cuốn sách mình giới thiệu, tuy nhiên mình cũng nói sơ sơ một chút.
Một màu bao gồm ba thành phần để mô tả nó : hue, value và intensity (đừng có ngại tiếng Anh).
Ví dụ nhé, khi nhìn một màu, điều đầu tiên bạn nhận biết ngay đó là nó là màu gì, màu đỏ ? màu xanh ? màu vàng ?...Thì cái màu đó gọi là hue. Nhìn hình sau đây
 | Nhấn vào đây để xem ảnh lớn hơn. |
Các bạn có thấy nó bao gồm nhiều màu khác nhau ko ? Nhưng tất cả đều có chung một hue, đó là blue (xanh dương).
Sau khi ta phân biệt được nó có hue nào rồi thì bước tiếp theo là độ sáng tối của nó, thì độ sáng tối của một màu gọi là value. Chú ý cực kỳ quan trọng, value là cái thứ quan trọng nhất việc vẽ vời, nên khi đọc sách thì phải đọc thiệt kỹ phần nói về value. Trở lại với việc vẽ chì, tất cả việc chúng ta làm đó là vẽ với value, ko có màu, ko có hue.
Ví dụ sau sẽ cho thấy về value:
Từ trên xuống dưới màu xanh sáng dần lên. Chắc phải nói lại một lần nữa, và chắc phải nhắc lại một ngàn lần rằng, value là điều quan trọng nhất, điều cốt lỏi của việc vẽ tranh. Thậm chí có người nói là ko cần biết là bạn dùng màu gì, màu bỏ sung, màu đối lập, ... miễn value đúng thì bức tranh ok. Và mình ko muốn các bạn xem nhẹ nó để rồi một thời gian lâu sau mới nhận ra.
Đây là bản value của chì nè
Còn đây là một bức tranh tốt về value
Còn đây là một bức tồi về value
Các bạn có thấy là khi chuyển nó qua hình chì thì hầu như ko thấy được gì luôn, bởi toàn một bức tranh có chung một value.
Còn về intensity, mình cũng đang phân vân chỗ này nên ko dám nói, để mình tìm một ví dụ thật rõ rồi đưa lên.
Đó là điều cơ bản về màu mà bạn sẽ được đọc trong cuốn sách mình giới thiệu đó.
Lý thuyết về màu quá nhiều mà mình ko thể nói hết trong một bài post. Nên các bạn mà thắc mắc gì thì cho mình biết, mình sẽ trả lời theo sự hiểu biết của cá nhân mình.
Điều mà mình quan tâm nhất đó là lý thuyết phải đi với thực tế. Ví dụ nhé, khi nói về màu âm tính và dương tính thì anh chieutuongtu có nói là
"
1/ Màu dương tính:
Màu được tạo ra từ một nguồn sáng. Ví dụ: khi những màu cơ bản: Đỏ; Xanh lá cây và Xanh da trời phối hợp với nhau sẽ tạo ra màu trắng.
2/ Màu âm tính:
Là màu được xác định bởi sự hấp thu ánh sáng. Ví dụ: khi màu Xanh lục, Đỏ cánh sen và Vàng được phối hợp chúng sẽ tạo ra màu nâu đen.
Nếu bạn phối những màu dương tính cơ bản bạn sẽ được những màu âm tính cơ bản và ngược lại.
Hiểu được mối quan hệ đối nghịch này trong màu sắc rất cần thiết khi phải xác định và chỉnh sửa những trục trặc về màu sắc.
"
Tuy nhiên anh không có đề cập tới ý nghĩa của nó trong thực hành. Thực ra thế này, ánh sáng trong tự nhiên có một đắc điểm là khi hai tia ánh sáng có màu khác nhau khi được phối hợp sẽ cho ra một màu mà value của màu đó không bị giảm đi, mà có khi còn được tăng cường. Cụ thể một chút nhé, ví dụ bạn chiếu hai tia sáng màu Xanh và màu Vàng vào cùng một điểm, thì mình thu được một màu xanh lá cây. Nhưng mà đặc điểm là màu Xanh lá cây này rất tươi, và không hề bị tối đi.
Còn nếu bạn pha hai màu như màu bột, sơn dầu, thì khi pha Xanh dương và vàng với nhau, thì bạn được một màu xanh lá cây, tuy nhiên màu Xanh lá cây này bị tối đi, ko thể nào sáng tươi bằng hai màu tạo nên nó được. Đó chính là sự âm tính của màu.
Tất cả màu chúng ta vẽ là màu âm tính, nghĩa là khi pha hai màu với nhau, ta được một màu thứ 3 mà độ tươi sáng, thuần khiết không thể nào bằng hai màu pha ra nó.
Ánh sáng là màu dương tính. Khi ta chiếu tất cả các tia sáng của tất cả các màu vào một chỗ, ta thu được một màu trắng sáng. Còn với màu ta vẽ thì ngược lại, khi pha tất cả các màu với nhau ta được một màu đen! (chú ý là màu đen và màu trắng ko phải là màu.).
Ok, đó là lý thuyết, còn ý nghĩa trong thực hành ??????
Nhớ có một topic có bản hỏi làm sao để vẽ màu nước ko bị xỉn. Cốt lõi của việc vẽ màu nước và đặc tính của màu nước là sự trong sáng, và trong suốt. Một bưc tranh vẽ màu nước yêu cầu là màu phải tươi sáng. Chính vì vậy để ko bị xỉn các bạn phải hạn chết việc pha nhiều màu với nhau. Một quy luật chung là ko bao giờ pha quá hai màu, cao lắm là 3 màu. Ngoài ra, màu nước trong suốt, nghĩa là bạn vẽ chồng một lớp thứ hai lên lớp thứ nhất, lớp thứ nhất sẽ chiếu qua lớp thứ hai, kết quả là hai màu pha trộn với nhau. Đó là một điểm mạnh của màu nước tuy nhiên nếu bạn ko để ý, bạn vẽ chồng chất nhiều lớp đè lên nhau, thì tất cả các lớp đều được pha với nhau và cho ra một màu gọi là xỉn. Xỉn có nghĩa là màu đó ko có tươi sáng. Bởi vì nhớ lại rằng, càng nhiều màu pha với nhau thì càng cho ra một màu thiếu sự tươi sáng. Việc chóng bị xỉn không khó như các bạn nghĩ, nghĩa là ko phải do trình độ vẽ màu nước của bạn chưa cao, thực ra là do bạn ko hiểu được lý thuyết có ý nghĩa với thực hành thường bị xem nhẹ.
Bài viết lấy nguồn từ mỹ thuật việt nam